p-top-1

M.U: Bao giờ cho đến... ngày xưa?

11:20, Thứ ba 23/10/2018 M.U: Bao giờ cho đến... ngày xưa?

Vừa tròn 20 năm trước (tháng 10/1998), HLV Alex Ferguson phải làm một điều bất đắc dĩ mà dĩ nhiên chẳng ai có thể tiên đoán là sẽ thành công vang dội. Ông xếp tân binh Dwight Yorke, vừa mua từ Aston Villa, và “lựa chọn số 4” Andy Cole vào cặp tiền đạo trong trận M.U gặp Southampton ở Premier League.

lk

Ngay trong làng bóng Anh hạn hẹp, cả Yorke lẫn Cole đều chưa bao giờ thật sự trở thành ngôi sao. Giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất mùa bóng của Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Anh (PFA) chưa bao giờ ghi tên họ. Ra khỏi nước Anh, tất nhiên cả Yorke lẫn Cole càng không đáng được lưu ý trong các cuộc bầu chọn. Thật bất ngờ khi Yorke và Cole lập tức tỏa sáng, không chỉ với các bàn thắng vào lưới Southampton, mà chủ yếu là với cách chơi bóng ăn ý một cách đáng ngạc nhiên. Cứ như họ bỗng trúng phải... tiếng sét ái tình trong bóng đá.

Chỉ trong 3 trận tiếp theo, M.U ghi 14 bàn, với cặp Yorke - Cole đá chính trên hàng tiền đạo. Tổng cộng, M.U có 81 bàn trong 36 trận mà Yorke và Cole cùng đá chính, riêng phần của cặp tiền đạo “từ bóng tối bước ra” là 53 bàn. Và đấy tất nhiên là một mùa bóng lịch sử: thầy trò Ferguson đoạt “cú ăn ba” hiển hách, với duy nhất David Beckham đáng gọi là ngôi sao (đấy là cầu thủ duy nhất trong lực lượng M.U mùa ấy từng tiến được đến... Quả bóng bạc châu Âu).

Bây giờ, khi chuẩn bị tái ngộ Juventus ở Champions League, một lần nữa ký ức vừa tròn 20 năm trước lại ùa về với các cổ động viên M.U. Quỷ đỏ đã thắng oanh liệt trên sân đối phương ở trận bán kết lượt về mùa 1998/99 để chấm dứt chuỗi 3 mùa liên tiếp luôn lọt vào chung kết Champions League của Bà đầm già. Đấy hẳn nhiên là một giai đoạn rực rỡ của Juventus nói riêng cũng như cả Serie A nói chung. Juventus của Zinedine Zidane, Didier Deschamps, Antonio Conte, Edgar Davids, Filippo Inzaghi..., do bậc thầy Carlo Ancelotti huấn luyện.

Conte mở tỷ số, nhưng Ryan Giggs san bằng cách biệt cho M.U ở phút bù giờ của trận bán kết lượt đi năm ấy. Đến trận lượt về thì Juventus dẫn hẳn 2-0 chỉ sau 11 phút đầu. Vậy mà M.U rút cuộc vẫn thắng 3-2, tất nhiên là với cả Yorke lẫn Cole đều xuất hiện trên bảng điểm. Người ta ca ngợi chất lượng chuyên môn của M.U thì ít, mà chủ yếu là phải khâm phục tinh thần chiến đấu của thầy trò Ferguson. Đấy cũng không phải chỉ là tinh thần. Đấy còn là niềm vui chơi bóng hoặc tình đồng đội. Là điều gì đó giống như tình cha con nữa, giữa Ferguson và các cầu thủ M.U. Hãy so sánh tên tuổi, thành tích cá nhân, đẳng cấp kỹ thuật của Yorke - Cole, kể cả Beckham hoặc thủ quân Roy Keane, với Zidane và những ngôi sao xung quanh trong đội hình Juventus.


Bây giờ, M.U có Paul Pogba từng trở lại Old Trafford với giá chuyển nhượng kỷ lục thế giới. Chỉ mới cách đây vài tháng, Pogba và các tuyển thủ Pháp vừa chinh phục World Cup 2018. Họ thắng Argentina của Lionel Messi. Họ thắng Croatia của Luka Modric. Họ thắng nguyên dàn sao Bỉ. Trong khung thành M.U bây giờ vẫn là David De Gea - một trong những thủ môn hay nhất thế giới. Thật khó liệt kê cho hết những tên tuổi lớn, cỡ Alexis Sanchez, trong hàng ngũ M.U của Jose Mourinho bây giờ. Nhưng M.U đá mãi vẫn chẳng bao giờ ra được đường nét chiến thuật. Không hề có sự ăn ý. Và, thật khó hình dung nổi, nếu có ai đó cho rằng những ngôi sao lãnh mức lương khủng ở M.U bây giờ thậm chí còn không có được cái điều cơ bản nhất trong bóng đá - niềm vui chơi bóng. Cứ cho là báo chí thêu dệt, khi Pogba tuyên bố sẽ chiến đấu đến cùng với... HLV Mourinho, hoặc Martial chỉ mong chia tay M.U thật sớm. Nhưng cũng chẳng ai quan tâm, phản bác, khi những điều như thế thường xuyên được phơi bày trên mặt báo.

Bây giờ mà nhắc lại M.U đúng 20 năm trước, thì cứ như chuyện cổ tích.

Nguồn: bongdaplus.vn

p-tinchitiet-1
Tags:
 
p-tinchitiet-2
 

Xu hướng đọc

p-tinchitiet-3
p-chuyenmuc-right-1
p-chuyenmuc-right-2

Video bóng đá

p-chuyenmuc-right-3
p-chuyenmuc-right-4
p-chuyenmuc-bottom-1
p-bottom-1
loading...
p-bottom-right
p-sticky-left
p-sticky-right